Tag Archives: thinking?

Học để làm “Người”

Ðại sư Tinh Vân có một người đệ tử, sau khi tốt nghiệp đại học, liền học Thạc sĩ, rồi lại học Tiến sĩ. Sau nhiều năm, cuối cùng cũng đã hoàn thành luận án tiến sĩ nên vô cùng mừng vui.
Một hôm người đồ đệ này trở về, thưa với ngài Tinh Vân: “Bạch Sư Phụ nay con đã có học vị Tiến sĩ rồi, sau này con phải học những gì nữa?” Ngài Tinh Vân bảo:“Học Làm Người”, học làm người là việc học suốt đời chẳng thể nào tốt nghiệp được.

Ngài Tinh Vân cho rằng, bất luận là sĩ nông công thương, người ở tầng lớp nào có học tập là có tiến bộ, nay cùng chia sẻ với mọi người về những điều cần phải học.
Read more »

Đến chiếc lá cũng cần có nhau …

<Bài viết này được sưu tầm> Chút để suy nghĩ…

“Đến chiếc lá cũng cần có nhau, sao em không giữ nổi yêu thương…”
Tản mạn một chút về Lá, suy nghĩ một chút về tình yêu…

Ta có thể ví von Cây là tình yêu đầu tiên của Lá, cái tình mà một thời dẫu có người ta cũng chưa dám nhận là yêu. Chỉ biết để dành cây kẹo trong cặp đến một ngày bầy kiến kéo nhau đến “định cư”. Chút ngây ngô, thích thú ấy đọng lại trong trái tim mỗi chúng ta nỗi xao động, bồi hồi… biết rằng dường như ta đã lớn…

Lá bên cây khắng khít yêu thương. Lá xanh tươi hồn nhiên, ngỡ mình hạnh phúc trọn vẹn với tình yêu. Tôi chắc rằng những ai yêu đầu cũng đã từng nghĩ một lần như thế… Rồi đến một lúc Lá nhận ra, Cây không chỉ yêu mình Lá… tổn thương! Sắc vàng não nề kéo về là nỗi đau hằn lên trên mặt Lá. Một ngày cơn Gió đi qua, Lá chao mình theo cơn Gió và nói lời tạm biệt tình yêu đầu…
Nghĩ về điều gì nhỉ? Tình yêu đầu vụng dại khó quên, những kẻ đang yêu là những kẻ vụng về nhất trái đất, những cảm xúc yêu đầu khó lòng che giấu được. Ấy thế mà cái màu xanh và màu vàng của sắc lá như tâm trạng đối lập nhau hiện rõ trên mặt Lá… Có lẽ thế người ta đi qua tình yêu đầu với nhiều trăn trở và nhớ thương. Lí do để trăn trở và nhớ thương nhiều là vì thiếu trải nghiệm. Một điều gần như định mệnh là xác xuất thành công cho những mối tình đầu thường rất thấp. Nói như thế không có nghĩa là người ta hoài nghi tình đầu… Cái thưở ban đầu lưu luyến ấy, xa rồi còn nhớ mãi không thôi!

Gió vô tình trách Lá vô tâm, Gió rong chơi trên những miền đất lạ để thõa mãn trái tim phiêu bồng và lãng tử. Cảm giác mới mẻ khi Gió mang Lá xa Cây đã không còn. Nỗi cô đơn ập về trong Lá. Chút đồng cảm phiêu du không còn tìm thấy ở Gió. Có chăng lá quá vội vàng?…
Một cơn bão nỗi lại đến trong đời Lá, mệt mỏi…

Lý thuyết giản đơn nhưng không hề đơn giản được rút ra: Khi con tim bạn còn chưa lành vết thương cũ hãy để cho nó có thời gian ngủ yên. Vì theo cách của tôi tình yêu không phải là tất cả của cuộc sống. Sự vội vàng chấp nhận sẽ mang đến những sai lầm mà chính bạn là đau hơn cả…
Những chuyến đi không còn đủ sức kéo lá phiêu lưu, lá nằm yên với nỗi đau bình thản…

Và rồi một ngày Lá tìm thấy nhau, những yêu thương nhẹ nhàng trỗi dậy trong Lá, sự đồng điệu cần thiết mà cả Cây và Gió chỉ để lại hư vô. Ngọt ngào của yêu thương bên nhau. Hạnh phúc vẹn nguyên sau những nỗi đau đã mang chúng về đất mẹ bao dung…

Bởi sự vội vàng nôn nóng tìm kiếm yêu thương sau những đau thươnglà một phương thuốc độc, nó đánh mất đi khoảng lặng cần có để nhìn lại chính mình sau những tháng ngày dài… Mỗi người có mặt trên cuộc đời này đều có một nửa của mình còn đâu đó, có thể là một niềm tin nội tâm nhưng cũng nên tin chứ nhỉ, cái gì của mình mãi mãi là của mình (vấn đề này tôi chỉ nói về phương diện cảm xúc còn những khía cạnh khác trong cuộc sống thì những thứ mà bạn chờ đợi chỉ là những gì người đi trước bỏ lại)

Thời gian là phương thuốc màu nhiệm chữa lành mọi vết thương lòng. Bạn ạ! Người ta có thể gọi tên được tình đầu, nhưng không ai có một khái niệm đầy đủ về tình cuối. Cưới nhau chăng? Đó chỉ là cột mốc để cảm xúc thăng hoa nhưng cũng là sự trói buộc không đơn thuần là sợi chỉ hồng! Người ta tạm hiểu có thể em là tình cuối của anh nếu như anh có thể chung thủy với em đến trọn đời. Nhưng còn đó những tan vỡ sau hôn nhân khi người ta không biết giữ gìn hay không đủ sức giữ gìn?

Tình cuối có chăng là khi người ta nhắm mắt xuôi tay về một cõi vĩnh hằng, như cách Lá cuộn mình vào đất yêu thương…

Lá bên cây lá xanh tươi..
Lá bên gió lá vàng úa..
Lá bên đất lá xác xơ……………

Em là lá… còn anh là gì?…………

++++++++++++++++++++++

Bỗng Dưng Muốn Khóc

Ca sĩ: Lam Trường

Đến chiếc lá cũng cần có nhau
Sao em không giữ nổi yêu thương
Lạc về đâu giữa cơn giông chiều về
Lá cứ trôi buồn miên man
Bỗng muốn khóc cho lòng nhẹ nỗi đau
Sao em không cứ khóc cho vơi đi
Vẫn biết thế nhưng lòng chợt đau thắt
Chuyện vui em hãy giữ, cho nỗi buồn đừng qua đây
Khi đêm còn lại trong kí ức
Em giữ một thời ta êm ấm
Có nước mắt đẫm lăn vệt dài trên mi
Qua đi thật rồi cơn mơ ấy
Miên man chuyện buồn riêng em thôi
Bỗng có nước mắt rơi thật nhiều hôm nay

muối mặn thế, có khi nào nhạt không anh ?

Bất chợt, chuẩn bị đi ngủ rồi…

Nhận được sms “Muối mặn thế, có khi nào nhạt không anh ?”

Ta giật mình, là sao thế nhỉ… reply lại ngắn gọn thôi “có đấy em”

Lại sms “Thế anh hiểu sao mà trả lời là có ?”

Lại trả lời “Đang yêu à, chắc là có chuyện gì đây ? Biết cách để muối không nhạt chưa ?”…

…. Im lặng thôi…. vậy chắc là hiểu rồi đấy…

Thế là đeo tai phone vào, volume maximum cho riêng mình, hòa nhịp blog radio … “Bởi vì anh yêu em…”

Cho một chủ nhật…

viết cho giọt sương …

gần 2 giờ sáng, một ngày cuối tuần, tự bao giờ ta đã thức khuya như thế này, đã trở thành một thói quen khó bỏ …

giờ này thật yên tĩnh, ta thích yên tĩnh như thế này, mở cửa sổ ra… mọi thứ đều tĩnh mịch, thoáng cơn gió nhẹ choàng qua, khẽ rùng mình bởi cái lạnh của những ngày đầu tháng 11, lắng nghe hơi thở của gió, nó nhẹ nhàng đến không ngờ… ước gì ta cũng được như thế, ôi lạ làm sao…

giữa cõi đời bon chen, con người ta đôi khi lại muốn những cõi riêng tư, muốn một cái gì đó ích kỷ, nhưng lại muốn được một ai đó quan tâm, hay chỉ cần một câu hỏi vu vơ nào đó trên Yahoo hay một cái blast thấy ấm chút tình, khẽ hỏi tình là gì …

con người ta, ai cũng mong có một tình yêu đẹp thật đẹp, ai cũng mong muốn có một hạnh phúc; có người lang thang kiếm tìm cho mình một chút yêu thương, có người mặc kệ cho cái tình, hỡi ôi cái tình đến là mong manh, thế đấy tình ơi; cái cảm giác hạnh phúc đối với ai đó thật đơn giản, đòi hỏi quan tâm đến bao nhiêu là đủ, hay là một cái ôm, một cái nắm tay thật chặt; với ai đó sao bỗng trở nên xa xôi đến lạ kỳ…

bỗng chốc, ai ai cũng thấy có những thay đổi trong cuộc sống của mình, có đôi lúc muốn lạnh lẽo với người, với đời, nhưng ôi sao khó nhỉ ? lại lắm lúc muốn yêu thương thật chặt, muốn níu giữ…

với những dự tính của đời người và những va chạm trong cuộc sống, con người ta cũng phải gồng lên mà sống, con người ta cũng phải đắn đo giữa những muôn đường vạn lối; rồi có lúc ta cũng sẽ ngã, rồi cũng phải đứng dậy thôi, vì con đường đời vốn dĩ là không bằng phẳng cơ mà, ta vẫn như ai, đặt niềm tin để mà cùng bước qua những con đường đó, cho bạn và tôi, và cho em…

với những vòng tay nồng ấm, giữa những tình thương tưởng chừng như đến vô bờ, giữa những hơi ấm của gia đình, giữa những vòng tay bạn bè yêu dấu, còn thoáng đâu đó bóng hình ai mà ta sẽ gặp, bất chợt thấy cho mình một hạnh phúc, thầm cười khẽ cảm ơn cái buổi sớm mai yên tĩnh…

thèm đón cơn gió một lần nữa, rồi ta sẽ lại rùng mình, thích đến thế…
mong chờ một nụ cười, một tiếng gọi … anh ơi… xa xôi lắm nhỉ…
cho những người sống quanh ta, một tâm hồn trong lành, như những giọt sương ban mai…

ôi, cốc cafe, cũng rùng mình vì cơn gió…

cuối tháng, bỗng chợt … thèm 1 cái lang thang …

cuối tháng 10,

cái tháng kêt thúc bằng số 31, cái tháng kết thúc bằng một ngày mệt nhoài, cái tháng với 1 thành công của ta, cái tháng kết thúc để ta chợt nhận ra rằng mình cảm thấy thiếu một chút tình, cái tháng sắp kết lại để mở ra một tháng mới,

tháng mới năm nay thật đặc biệt, cái đặc biệt mọi năm đối với ta luôn là tháng 11, mọi năm chỉ 2 cái có thể gọi là event, năm nay để coi, chắc là 3, 4 mà cũng có thể 5… nghĩa là sẽ có một tháng mới bận rộn lắm đây …

ngồi một mình,

thấy thiếu,

thấy man mác,

thấy nhiều điều làm những người thân yêu ta khóc,

ta muốn giận, nhưng ta không thể …

ta muốn vứt bỏ, nhưng sẽ là sai lầm …

ta muốn kiếm tìm, phải chăng là không thể …

chợt …

ta thèm một cái lạnh thật lạnh,

ta thèm một cái nhớ nhung,

ta thèm một cái lang thang,

ta thèm một cốc cafe đen,

….

hứa,

cuối tuần này, ta sẽ lang thang…

Chờ đợi ….

Có bao giờ bạn đã phải chờ, chờ một việc gì đó hay chờ một ai đó ?

Nếu bạn để ý rằng, đi đôi với “chờ” thường là “đợi”,và nó tạo nên chữ “chờ đợi”. Bạn đang chờ ư, và bạn không biết mọi chuyện sắp tới sẽ như thế nào, bạn đợi một kết quả, và có thể kết quả đó không như mình mong muốn…

Đôi khi, bạn lại cảm thấy cuộc sống này quá đỗi bất công. Nó bắt ta chờ, ta đợi, nhiều khi đến mỏi mòn, đến rơi nước mắt, đến vô cùng … mà ta vẫn đợi, dẫu biết rằng còn khó khăn lắm lắm, còn xa tít mù kia, nhưng ta vẫn cứ đặt vào đó một niềm tin. Để rồi niềm tin và sự chờ đợi đó sẽ đem đến cho ta được gì, hay ta lại mất đi, biết đâu lại mất đi cái mà ta hằng ao ước, và nó trở nên xa vời quá, có thể ta sẽ buồn, sẽ đau… đau lắm lắm…phải không bạn ?

Nhưng cuộc sống là như vậy, nó vốn dĩ đã khắc nghiệt như thế đấy, nhưng tôi tin bạn và tôi, và những người khác nữa đủ MẠNH MẼ để vượt qua, để có được niềm vui và hạnh phúc, dẫu biết rằng ngày mai đây, chúng ta sẽ lại chờ… chờ và đợi…

Trở lại

Mọi chuyện đã ổn hết rồi….
mình nên dành thời gian để chăm sóc blog chút chứ nhỉ ?
……..
bao nhiêu suy nghĩ, mệt mỏi, nỗi buồn,… tất cả đã cuốn gói ra đi, nhưng biết đâu 1 ngày nào đó nó sẽ trở lại, nhưng có 1 điều mà mình luôn nhớ, cho dù mọi chuyện có xấu đến chừng nào đi chăng nữa thì mình vẫn là mình, mình vẫn phải sống, và sống sao cho ý nghĩa hơn….

Ngày mai, ta sẽ có một entry mới :)

Vô đề

……….
thật sự khó khăn khi đặt cái title sao cho hợp lý, chỉ biết rằng mình đã may mắn trong ngày hôm nay…. nhưng cũng không thể đặt cái tiêu đề là may mắn, mình cũng hạnh phúc, nhưng có lẽ chưa trọn vẹn, nên cũng ko thể đặt cái tiêu đề là hạnh phúc, chỉ biết rằng………..
……..rằng cuộc sống này thật đáng yêu, đáng yêu bởi lẽ chính nó là cuộc sống rồi, để nhiều lúc ta ngẫm nghĩ suy tư, để nhiều lúc reo lên vui sướng, nhưng cũng lắm lúc buồn giận, có thể vu vơ thôi, biết đâu một cơn gió nhẹ cũng làm ta thấy thanh thản lạ kỳ…..
……..
đêm nay, có lẽ trời sẽ không mưa,sẽ nhớ lắm đây, dẫu biết rằng mới gần nhau đó…
…….thiếu làm sao..nụ hôn…..
nhưng vẫn còn một vòng tay, một cái ôm nồng ấm, ánh mắt em nhìn anh vẫn một tình yêu đó…chúng mình lại vẫn yêu nhau phải không em,
…nhớ nhiều lắm…
đừng dại khờ…
…chớ ngốc nghếch..
…………để rồi lại thêm một chữ buồn…
trong tôi, mãi mãi một tình yêu
bạn bè ơi, đồng chí ơi, hãy luôn cười….vì đời luôn tươi đẹp…

BUỒN

BUỒN …

Thời gian ….

Thời gian trôi qua mau,….đúng là nhanh thật, mới đó mà….
………
còn chưa đầy một tuần nữa là cắm trại rồi, chắc khâu chuẩn bị của các lớp đã xong rồi, bên BTC thì cơ bản đã xong rồi, vì đã chia ban nên cũng khỏe, mỗi người một việc. Ngày mai là được nghỉ học,chiều mai BTC đi tiền trạm, làm việc lần cuối với bên an ninh,…chiều mốt là dẫn các lớp đi tiền trạm, thế là okie.Hì, còn chương trình TCl và lửa trại nữa chứ, năm nay 2 chương trình đó phải làm hoành tráng…
………
còn đúng ý một tháng nữa là đến kỳ bảo vệ đồ án và thi học kỳ, vậy mà trong đầu vẫn chưa có chữ gì cả, tệ thật….
……..còn 10 ngày nữa là em yêu về rồi,vui quá đi thôi…….
…….
còn bao lâu nữa nhỉ, chị 2 sẽ sinh em bé, mình sẽ là cậu…….
…….
…….còn bao lâu nữa nhỉ…..
mỗi ngày 24 tiếng…