có khi nào …

có khi nào …

máu mủ ruột thịt vẫn có thể chia đôi …

có khi nào ta lại đi đến một nơi không ai biết ta là ai ko nhỉ …

có khi nào, quay lưng …

áp lực quá …

cho tôi…

một chút bình yên nhé …

làm ơn…

mong chút vô tình …

có những lúc,
mong được vô tình như thế

đời cứ xoay xoay, thấy con người ta thay đổi nhiều quá, sao sống với nỗi thù hận chất chứa, sao sống với những ti tiện của đời…

đời cứ xoay xoay, đâu biết rằng con người ta cũng phải lớn, cũng phải suy nghĩ chứ, cớ sao lại làm cho những giọt nước mắt cứ rơi rơi, cũng là máu thịt của nhau cả mà …

đời cứ xoay xoay, chả nhẽ cứ hận vì tình vậy sao, chả nhẽ ko quên được ký ức ngày xưa, sao cứ gặp nhau để rồi ko kiếm được chút bình an, sống sao mà ngột ngạt vậy hở …

đời cứ xoay xoay, con người ta cứ gian lận vậy hả, cứ đổi trắng thay đen, đối xử với nhau mà sao nghe chan chát …

đời cứ xoay xoay, ai cũng vội vàng, ai cũng ích kỷ, thèm những lúc vô tình như thế…

đời cứ xoay xoay, nhiều khi hạnh phúc giả tạo…

đời cứ xoay xoay…

Đà Nẵng, chiều nay sao buồn quá Đà Nẵng ơi….

Chiều, đơn giản chỉ là một buổi chiều, một buổi chiều mùa hè, sao lại cảm thấy bức bối thế, chẳng biết vì sao nữa…

Chiều nay Đà Nẵng buồn thật, hắn không biết vì sao lại lôi cái xứ hắn đang ở vào đây. Hay là hắn muốn tránh Đà Nẵng, nơi mà hắn đã sống từ bé đến giờ sao. Hắn cũng từng xa Đà Nẵng đấy thôi, và hắn nhớ lắm, nhưng sao giờ lại muốn đi, mà đi đâu, hắn có hình dung được đâu nhỉ.

Nghỉ hè rồi, hắn không biết mình phải làm gì, cảm thấy lạc….lạc lắm… giá như hắn đừng có suy nghĩ, giá như hắn đừng lớn, nhưng mà sao trốn tránh được, chuyện gì đến sẽ đến. Đối với hắn, mọi thứ đều trở nên khác đi, nhưng hắn không muốn thay đổi con người hắn, hắn muốn cười, một nụ cười thoải mái chứ không phải như bây giờ…

Có lần hắn đã đọc cuốn “Dare to fail”, hắn thấy hay lắm, mà không biết vô tình hay sao mà hắn đã cảm thấy mình fail nhiều rồi, nhưng hắn cũng đứng dậy được, hắn tin ở chính bản thân hắn, và hắn nghĩ rằng mình sẽ bị fail nhiều nữa, nhưng fail để mà đứng dậy chứ không phải là down luôn…hắn học được điều gì, có lẽ chính hắn mới biết được…

Nghỉ rồi, như vậy là hắn đã nghỉ rồi, với hắn, Đoàn đã xa, nhưng hôm nay tự nhiên lại nhớ lắm; đống kế hoạch, công văn đến, công văn đi…đã được sắp xếp cất gọn vào 1 góc, hôm nay hắn lại lôi ra, nhìn đó, cảm thấy nhớ và buồn lắm…mà có biết vì sao đâu.

Sáng nay hắn đã delay 1 kế hoạch mà hắn ấp ủ.., thay vào đó là 1 buổi sáng hắn mời mọi người đi ăn sáng, uống cafe… có lẽ hơi xa xỉ đối với lũ sinh viên như hắn. Cười nói vui lắm, nhưng hắn biết hắn đang buồn, giá như….

Hôm nay, hắn không muốn suy nghĩ nữa, hắn sẽ làm gì đây

Tin buồn …

Cầu chúc linh hồn cậu siêu thoát cậu Long ơi !
Chưa bao giờ con nghĩ răng cậu lại có thể mất sớm như vậy, đứa con đầu lòng của cậu mới 7 tháng tuổi mà…

Sao cuộc đời lại trớ trêu đến thế cơ chứ, mới hôm qua đây mình được lên chức cậu, thế mà sáng nay mình lại mất đi một người cậu…

Cả nhà mình, không ai được nhìn mặt cậu lần cuối, sáng nay đưa cậu về nhà rồi mà bên nhà mình cũng không ai được phép qua (vì theo tục lệ nhà mới có người sinh em bé thì không được viếng người mất dù là bà con)…

Cha gọi con bằng mi

Lâu lắm rồi, trong đời hắn mới được nghe tiếng gọi lạnh lùng đến thế, làm sao mà hắn ngủ được….

Cả tháng nay, chẳng có buổi tối nào hắn ngủ sớm được, đơn giản không phải hắn không muốn ngủ sớm, mà là dù có lên giường sớm mấy đi chăng nữa thì hắn cũng không tài nào ngủ được. Hắn cũng không biết vì sao lại như vậy nữa, chắc bị bệnh mất rồi… Khốn khổ cho hắn, lần nào bị bệnh cũng toàn vào mùa thi :( (.

Đêm nay có lẽ là một đêm may mắn với hắn, lên giường lúc 12h rưỡi, có lẽ hơn 1 giờ hắn ngủ được rồi, hắn mơ màng…. Có lẽ cũng gần 3h sáng, hắn nghe tiếng gọi 2 lần, “Bây giờ mi mới ngủ hả”, tiếng nói đó dành cho hắn chứ không ai khác, một sự quan tâm đặc biệt?, lúc đó hắn trả lời gì bây giờ cũng không tài nào nhớ nỗi, chỉ biết rằng tiếng nói đó là của bố hắn, thế là hắn ngủ không được luôn, nằm loay hoay đến gần 4h sáng, hắn ngồi dậy tự pha cho mình 1 cốc sữa ấm để bụng.

Thứ 2 là ngày đầu tuần, đầu tuần của hắn bắt đầu như thế đấy…

Stress mất …………..

Lâu lắm rồi mới ngồi lại viết blog, cứ nghĩ sẽ viết khi nào mình thi xong, nhưng……..
……Cảm thấy thật là mệt mỏi, cứ mỗi lần đến kì thi là biết bao nhiêu chuyện đổ ập vào cái thân còm nhom này…giá như lúc này mình được đi đâu đó thật xa, làm một cái gì đó mới mẻ, nhưng có lẽ cũng không cần phải như vậy đâu nhỉ ? hy vọng mọi chuyện sẽ ổn, tất nhiên mình cũng phải còn cố gắng nhiều,,,
bắt đầu lại thôi…