
là sao thế …

Mới đó mà nhanh thật, mới đó mà đã 5 năm trôi qua rồi, …
Hôm nay, đọc báo Thanh Niên mới biết rằng anh đã ra đi, ở một cái tuổi còn quá trẻ, buồn quá đi thôi…
Vẫn còn nhớ như in 15 ngày huấn luyện ở Sơn Tịnh 5 năm về trước, vẫn còn nhớ như in một người anh cả với nụ cười không lẫn vào đâu được, có người mình còn nhớ, có người mình mình đã quên, nhưng anh thì không thể nào quên được, sư phụ của kỹ năng gút dây…
Chợt hụt hẫng,
Thấy buồn, buồn lắm
…. Một nỗi buồn lớn trong muôn vàn ưu tư,…

Hix, tình hình là mới bảo vệ xong 1 môn học, được thầy đánh giá là good, coi như thi xong 1 môn. Nhưng đau rồi, bữa nay là bữa thứ 4 rồi chứ phải, mệt thiệt, chẳng làm được cái gì hết, mua thuốc về uống, uống vào mới thấy buồn ngủ kinh khủng, tối qua 8h ngủ mới kinh chứ, may mà không bị sốt. Cả ngày nay lớp mình thực hành, ko đi được, tối nay khoa mình tổ chức chào mừng 20/11, chắc cũng ko đi nốt, người cứ lừ đừ sao á.
Mọi hôm mở pc ra là ngồi cả ngày cũng được, sáng nay 9.30 dậy, mới ngồi chút mà đã chóng mặt, chỉ check mail, view cái diễn đàn, đọc mấy tờ báo rồi ngồi làm cái new entry. Chắc ăn trưa xong rồi lại nằm, chán thế ko biết. Ghét mấy cái vụ đau ốm này, chẳng làm được j cả. Nghỉ lấy sức bữa nay, tối mai hy vọng sẽ đi thăm thầy cô được….
Ôi cái sự ốm đau, tao ghét mày.
Recent Comments