
Hổng biết sao đội tuyển nhà mình ở cup này lên chân quá, bữa ni vui vui, up bài hát chính thức lên cho bà con nghe chơi
Bà con ai muốn download thì dô đây, có 2 file WMV và mp3.
Địa chỉ download

Hổng biết sao đội tuyển nhà mình ở cup này lên chân quá, bữa ni vui vui, up bài hát chính thức lên cho bà con nghe chơi
Bà con ai muốn download thì dô đây, có 2 file WMV và mp3.
Địa chỉ download

Chiều, đơn giản chỉ là một buổi chiều, một buổi chiều mùa hè, sao lại cảm thấy bức bối thế, chẳng biết vì sao nữa…
Chiều nay Đà Nẵng buồn thật, hắn không biết vì sao lại lôi cái xứ hắn đang ở vào đây. Hay là hắn muốn tránh Đà Nẵng, nơi mà hắn đã sống từ bé đến giờ sao. Hắn cũng từng xa Đà Nẵng đấy thôi, và hắn nhớ lắm, nhưng sao giờ lại muốn đi, mà đi đâu, hắn có hình dung được đâu nhỉ.
Nghỉ hè rồi, hắn không biết mình phải làm gì, cảm thấy lạc….lạc lắm… giá như hắn đừng có suy nghĩ, giá như hắn đừng lớn, nhưng mà sao trốn tránh được, chuyện gì đến sẽ đến. Đối với hắn, mọi thứ đều trở nên khác đi, nhưng hắn không muốn thay đổi con người hắn, hắn muốn cười, một nụ cười thoải mái chứ không phải như bây giờ…
Có lần hắn đã đọc cuốn “Dare to fail”, hắn thấy hay lắm, mà không biết vô tình hay sao mà hắn đã cảm thấy mình fail nhiều rồi, nhưng hắn cũng đứng dậy được, hắn tin ở chính bản thân hắn, và hắn nghĩ rằng mình sẽ bị fail nhiều nữa, nhưng fail để mà đứng dậy chứ không phải là down luôn…hắn học được điều gì, có lẽ chính hắn mới biết được…
Nghỉ rồi, như vậy là hắn đã nghỉ rồi, với hắn, Đoàn đã xa, nhưng hôm nay tự nhiên lại nhớ lắm; đống kế hoạch, công văn đến, công văn đi…đã được sắp xếp cất gọn vào 1 góc, hôm nay hắn lại lôi ra, nhìn đó, cảm thấy nhớ và buồn lắm…mà có biết vì sao đâu.
Sáng nay hắn đã delay 1 kế hoạch mà hắn ấp ủ.., thay vào đó là 1 buổi sáng hắn mời mọi người đi ăn sáng, uống cafe… có lẽ hơi xa xỉ đối với lũ sinh viên như hắn. Cười nói vui lắm, nhưng hắn biết hắn đang buồn, giá như….
Hôm nay, hắn không muốn suy nghĩ nữa, hắn sẽ làm gì đây
Mọi chuyện đã ổn hết rồi….
mình nên dành thời gian để chăm sóc blog chút chứ nhỉ ?
……..
bao nhiêu suy nghĩ, mệt mỏi, nỗi buồn,… tất cả đã cuốn gói ra đi, nhưng biết đâu 1 ngày nào đó nó sẽ trở lại, nhưng có 1 điều mà mình luôn nhớ, cho dù mọi chuyện có xấu đến chừng nào đi chăng nữa thì mình vẫn là mình, mình vẫn phải sống, và sống sao cho ý nghĩa hơn….
…
Ngày mai, ta sẽ có một entry mới