Protected: Định…
Posted by idoclo | Posted in My blog | Posted on 25-12-2009
Protected: Em…
Posted by idoclo | Posted in My blog | Posted on 25-12-2009
Protected: Thấy
Posted by idoclo | Posted in For one | Posted on 21-12-2009
Ngày đầu tuần…
Posted by idoclo | Posted in My blog | Posted on 21-12-2009
Đầu tuần, là thứ 2, nó bắt đầu từ khuya qua kia, tối qua nằm mà đầu đau kinh dị, cũng phải thôi, đang suy nghĩ, suy nghĩ cực nhiều và cảm thấy mệt trong đầu lắm lắm, phát sốt, rồi ho như chưa bao giờ được ho… Bốn giờ sáng vẫn chưa ngủ được…
Nằm được một chút đâu đã đến 7h, nằm nhắn tin cho em yêu, nhắn tin cho sếp xin nghỉ làm buổi sáng. Giấc ngủ sáng cứ tiếp tục lơ mơ trong tiếng gọi của ba, của má, của ngoại… Thức giấc, oải kinh khủng, mở cánh cửa sổ cũng kiếm được chút nắng hiếm hoi… Cháo lúc sáng má đã mua mà chưa ăn bây giờ trở thành bữa ăn trưa, ăn cũng ko thấy ngon chút nào cả, chắc là do mệt quá đi thôi…
1.30 chiều có mặt ở cơ quan, lôi cái máy ra, ngồi mở cái task todo thấy 5 việc cần làm xong trong buổi chiều nay. Loay hoay mãi mà đã đến 5h, mới chỉ xong được 3 việc, cũng tắt máy, đi về thôi, 2 việc còn lại để tối về nhà làm &_&… Xuống nhà xe, gọi mãi cho e mà ko được, thôi về…
Về nhà, giữ cháu, nht cho e nhưng ko thấy trả lời, ăn xong gọi vẫn ko bắt máy, lo thật sự…
Điện thoại reo, em gọi, ra là vậy, đỡ lo hẳn, thở phào…
Lúc này ngồi đây, type những dòng chữ này sao mà cũng thấy mệt quá chừng… Ngồi ngẫm nghĩ mà thấy nặng lòng quá, khó xử, làm sao đây…
Tối nay, sẽ ngủ sớm…
Bài học từ cây tre
Posted by idoclo | Posted in For one, My blog | Posted on 20-12-2009
Entry này (sưu tầm) thương tặng em yêu …
Cuộc sống là sự đan xen của những niềm vui và nỗi buồn, của những khoảnh khắc hạnh phúc cũng như bất hạnh.
Khi tôi còn nhỏ một trong những ký ức dễ chịu nhất là khi tôi chạy ra sông ngồi nghĩ vu vơ. Ở đó tôi thấy quanh mình thật yên bình, nhìn dòng nước lững lờ trôi, nghe tiếng chim hót líu lo, nghe tiếng lá cây xào xạc. Tôi cũng nhìn thấy những cây tre uốn cong trong gió nhưng rồi lại vươn cao trở lại một cách duyên dáng khi gió ngừng thổi.
Khi tôi nghĩ về hình ảnh cây tre có thể vươn mình trở lại sau những trận gió, bỗng nhiên tôi nghĩ đến từ “sự dẻo dai”. Khi được dùng để nói về người thì từ này có nghĩa là khả năng phục hồi nhanh chóng sau những cú sốc, những cuộc khủng hoảng tinh thần, hay bất kỳ tình huống nào khác thử thách giới hạn cảm xúc của con người.
Có bao giờ bạn cảm thấy như mình sắp bị bắn đến nơi? Có bao giờ bạn cảm thấy mình đang ở trong tình huống nguy hiểm? Sẽ thật may nếu như bạn vẫn còn sống sót để kể cho chúng nghe về chuyện đó.
Trải qua nhiều chuyện không hay, bạn cảm thấy một mớ hỗn độn những cảm xúc ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của bạn. Bạn cảm thấy cảm xúc như khô cạn, tinh thần mệt mỏi và bạn đang chịu đựng hầu hết những cơn khó chịu ấy.
Bạn biết không, cuộc sống là sự đan xen trộn lẫn của những niềm vui và nỗi buồn, của những khoảnh khắc hạnh phúc cũng như bất hạnh. Những khi bạn cảm thấy mình đang trải qua những lúc tồi tệ nhất mà có thế dẫn bạn đến chỗ hiểm nguy, hãy biết uốn cong bản thân đừng để mình bị gục ngã. Hãy cố hết sức đừng để mọi thứ đánh bại bạn.
Biết hy vọng sẽ đưa bạn qua những thử thách khó khăn. Với niềm hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn hay mọi việc rồi sẽ tốt đẹp hơn, mọi chuyện sẽ chẳng tệ hại như bạn nghĩ.
Nếu mọi thứ trở thật đen đủi đối với bạn và bạn đang gặp nguy hiểm, hãy cho mọi người thấy “tính dẻo dai” của bạn. Hãy giống như những cây tre, biết uốn cong chứ không chịu gục ngã, bạn nhé!
Thay theme…
Posted by idoclo | Posted in For one, My blog | Posted on 12-12-2009
Tranh thủ cuối tuần, cũng là sắp đến Noel…. thay cái theme cho blog của em iu & của mình ….
Một giấc ngủ ngon… em nhé :* >:D<






